Đi một mình Lan Anh mới thấy được một Lan Anh trong veo…
—
Càng lớn càng bướng là có thật,
Trước đây, khi được hỏi: “em đi 1 mình hả?”, “1 ly thôi hả em?”, “1 phần?” Lan Anh sẽ: “Dạ” và cười tươi.
30 tuổi, Lan Anh quay đầu, nhìn trái, nhìn phải và nói: “ Ủa, anh/chị có thấy được ai nữa ạ?”
Không phải kiểu bướng cự lại thế giới đâu, Lan Anh tưởng thế là vui á :D.
Lan Anh bắt đầu tự lập từ 15 tuổi, lúc ở trọ học cấp 3, bắt đầu đi du lịch 1 mình từ 18, hồi thi đại học, lang thang 1 mình cả tuần từ Huế về Gia Lai. Rồi từ tự lập chuyển sang độc lập, từ độc lập trở thành độc thân.
Ơ hay là do độc thân nên Lan Anh hay đi 1 mình?
Ơ độc thân chứ có phải k có bạn thân đâu?
Lan Anh nhiều bạn thân, đúng theo định nghĩa thân, kiểu cần tiền mượn được, khó khăn nhờ được :d
Như đã nói đầu bài, Lan Anh nhiều bạn, nhiều mối quan hệ, nhưng Lan Anh thấy Lan Anh là những phiên bản khác nhau khi ở bên những ng khác nhau. Bữa có nghe cô Trác Thuý Miêu nói, cách chúng ta thể hiện phản ánh mối quan hệ. Làm gì có một bản thể duy nhất. Nếu được trân trọng, nâng niu, chúng ta được là chính mình nhưng nếu không, ta sần sùi, gai góc, mạnh mẽ, dữ dằn. Nên nếu đi với gia đình, Lan Anh là con, là em út, là mẹ của 2 đứa trẻ. Đi với những cô bạn bánh bèo, Lan Anh là lái xe, nhiếp ảnh, nữ cường. Với mấy đứa bạn thân lâu năm, Lan Anh bị điêngggg.
Vậy đó, Lan Anh chỉ có thể được trong veo, không soi chiếu khi Lan Anh đi một mình. Mỗi cách cư xử, phản ứng đều nguyên bản, không cần xử sự theo quy chuẩn hay vai trò mà mình đang giữ. Nên Lan Anh rất tận hưởng những chuyến đi một mình, một mình Lan Anh vẫn kết nối con người siêu tốt, 3 ví dụ nhớ được (còn rất nhiều nữa).
Đợt ngồi 1 mình giữ bàn ăn ở Coco Beach, Lan Anh kéo được 1 tụ bài rất đông, tầm 7-10 người, trong sự ngỡ ngàng của bạn bè, bb Lan Anh kiểu e ngại “Mấy người này có bỏ đi để mình ăn không?” nhưng Lan Anh (bị tắt tiếng) dùng ngôn ngữ hình thể nói “T đã nói rõ ràng là dành bàn này rồi, nên bạn t đến là mấy người này sẽ đi thôi, t ngồi 1 mình ng ta mới lại, chứ đông là k ai tới :D”
Rồi 1 lần đi cafe 1 mình ở Đồng Văn – Hà Giang, Lan Anh cũng kéo được 1 bàn nhậu toàn chủ quán ở khu Phố Cổ này vì nhờ nhỏ nhân viên (cháu chủ quán) đi xin rượu Tam Giác Mạch, xin tới đâu mọi ng đều hỏi “Nhậu không?” và câu trả lời duy nhất là “Nhậu”.
Vừa rồi ở Đỉnh Gió – Tà Xùa, hơi dở hơi nên mang theo chai rượu táo mèo uống dở từ quán lẩu, Lan Anh hỏi bé nhân viên cây hoa này là hoa gì, rồi nhờ chụp hình rượu táo mèo ở cây hoa táo mèo. Thế là 2 chị em xong việc phụ vào việc chính, rồi lê la ngồi ăn tối với mấy anh chủ Homestay, chủ cafe, chủ kinh doanh ở Đỉnh Gió luôn.
